Bài thơ mười hai tháng
Bài thơ mười hai tháng
Anh gọi em là Tháng Mười Hai
Tháng của bình minh nhớ đêm dài
Tháng của hoàng hôn mơ trời mọc
Tháng của lòng ai nhớ đến ai
Anh muốn tặng em chút Tháng Giêng
Gửi Xuân lên má lúm đồng tiền
Em thấy bướm vàng hôn cỏ biếc
Chúng cũng như mình: chắc có duyên
Em bảo Tháng Hai ngày rất ngắn
Để cho nỗi nhớ được thêm dài
Tình yêu tựa đoá hồng ươm nắng
Mỗi ngày mỗi nụ Valentine
Sóng vỗ bờ tây, xa rất xa
Chiều nghe biển vắng hát ngân nga
Lẻ loi ốc biển tìm nhung nhớ
Nhẩm đếm thời gian: mới Tháng Ba…
Anh kể em nghe chuyện Tháng Tư
Nôn nao chờ đợi những dòng thư
Xôn xao cười nói trong như suối
Mật rót vào lòng, anh ngất ngư
Hạ đến, mời em ghé lại thăm
Đỏ thắm nơi này phượng Tháng Năm
Gợi nhớ sân trường, thầy bạn cũ
Một thời áo trắng quá xa xăm
Xe lăn đều đường xưa mưa ướt
“Tháng Sáu trời mưa”, mưa chẳng ngớt
Nghêu ngao câu hát ở sau lưng
Hôn khẽ môi em – trái đất ngừng...
Tháng Bảy trời thường trút mưa ngâu
Đàn quạ tranh nhau đứng bắt cầu
Em ạ! - Si tình - anh cũng vậy
Ngưu Lang Chức Nữ sánh được đâu
Ai treo Tháng Tám tít trên cao
Trăng sáng phương này ngỡ phương nao
Đường mơ vàng rụng vương lên tóc
Lối cũ em về thoáng chiêm bao
Tháng Chín, em ơi, tình anh chín
Đơm hoa kết trái ngọt đôi môi
Đừng hỏi bao giờ Thu khẽ đến
Khi nào gió cuốn lá vàng rơi
Mở khép bàn tay đếm tiếng cười
Ô hay! Giờ đã đến Tháng Mười
Vườn khuya lan tím âm thầm nở
Bên thềm còn đọng ánh sao rơi
Tháng cũ vừa qua, Mười Một tới
Đông về mưa gió lạnh bên em
Anh nghe từng nhịp tim hấp hối
Mong chờ làm biển nhớ sâu thêm
Anh viết bài thơ mười hai tháng
Gom hết tương tư cả bốn mùa
Đêm đêm nằm vắt tay lên trán
Thầm hỏi ân tình đủ nghĩa chưa…
Diệp Bảo Khương

Nhận xét
Đăng nhận xét