Còn đâu đó vẻ đẹp thuần túy Việt Nam trên đất Mỹ

Vẫn còn đâu đó vẻ đẹp thuần túy Việt Nam trên đất Mỹ

Khác hẳn với sự quạnh vắng, đơn sơ, đạm bạc nơi vườn rau của ông Mười Nguyễn, chất thôn dã Việt được tạo nên bởi sự đầm ấm, khắng khít của cả nhà ba thế hệ càng rõ rệt hơn tại khu vườn trái cây của gia đình bà Chín Nguyệt ở Homestead.
Homestead thuộc Miami Dade County của tiểu bang Florida, nơi được rất nhiều người Việt Nam biết đến bởi nơi đây có nhiều vườn trái cây bát ngát cả trên trăm mẫu do người Việt làm chủ. Lớn nhất trong số này chính là vườn của gia đình bà Chín Nguyệt.
Bà Chín Nguyệt, chủ vựa trái cây Chín Nguyệt ở Hometead, Florida, vẫn giữ nguyên phong cách dân dã Nam Bộ sau 20 năm sống tại Hoa Kỳ. (Hình: Ngọc Lan)
Như lời bà Chín giới thiệu “vườn rau không đã là 70-80 mẫu, riêng trái cây phải hơn 100 mẫu, đi cả ngày không hết các vườn đâu.”
Dù đã được giới thiệu trước rằng sự thành công của vựa trái cây này chính là do sự đồng lòng chung sức của cả gia đình, từ lớn tới trẻ, hoặc nói nôm na như bà Chín là “do chồng siêng, con trai chịu khó nên thành công”, nhưng quả thực có tận mắt chứng kiến cách hành xử, nghe được những câu chuyện đối đáp trong gia đình, mới càng thấy chất thôn dã miền Tây đáng yêu đến mức nào trong sự gắn bó của gia đình này.
Ông bà Chín có ba người con, người con gái đầu là Mai, người con trai giữa là Thắng, và cô con gái út là Trân.
Thắng đến Mỹ năm 1994, khi đang học lớp 11, vậy mà đến giữa năm 2008 mới lấy xong bằng 4 năm cho ngành kiến trúc, tốt nghiệp sau cùng trong số ba chị em.
“Tại sao vậy?” - “Vì em nhỏ nhất nên chị và anh nhường em học đại học full-time, trong lúc anh, chị lo tiếp với ba má công việc làm vườn nên em ra trường trước. Em ra trường mới đến chị học tiếp. Chị ra trường thì mới đến anh học cho xong.” Minh Trân, người con gái út, tốt nghiệp cử nhân kế toán, trả lời thay cho anh trai.
Bà Chín nói một cách tự hào, “Tôi nói với tụi nó qua đây phải đi học, không học thì qua đây làm gì.”
Làm cha mẹ ước ao cho con là vậy. Nhưng con cái nhìn cha mẹ bán mặt cho đất bán lưng cho trời, quần quật từ sớm đến tận khuya thì lòng dạ nào yên tâm chuyện học. Thế là họ tự chia nhau, người này phụ ba má kiếm cơm cho người kia học. Người kia học xong thế chỗ giúp gia đình để người khác tiếp tục đèn sách. Cứ vậy mà lần lượt họ đều đỗ cử nhân.
“Anh Thắng học xong thì chị Mai đi lấy chồng. Lúc em muốn đi ra ngoài làm thì chị Mai sanh con. Giờ anh Thắng cũng có vợ, con chị Mai còn nhỏ, nếu em ra ngoài làm hay đi lấy chồng thì ai lo. Thôi, hy sinh ở giá luôn chứ kiếm người có học chịu vô đây cùng mình làm farm ở đâu ra.” Trân nói tiếp câu chuyện một cách hóm hỉnh.
Thắng vừa ngồi ăn tô hủ tíu Mỹ Tho của má nấu, vừa nghe em gái kể, tủm tỉm cười tiếp lời: “Giữa nghề làm farm và nghề kiến trúc em theo học thì nghề nào cũng cần có thời gian đầu tư hết. Thế nên khi nào cần dành nhiều thời gian cho cái này thì phải lơ cái kia, có mùa em lấy 2 lớp, khi bận quá có lúc em không lấy lớp luôn.”
Nghe tôi hỏi, “Thắng tốt nghiệp kiến trúc nhưng lại ở nhà phụ ba má làm nông thì có nhớ nghề không?” Thắng cười.
“Nghề kiến trúc cũng do đam mê mà em học nhưng mà giờ thì không có cơ hội làm nghề đó. Vừa làm vừa học như vậy mà không bỏ học là cũng bởi do em có sự đam mê với nghề kiến trúc. Tuy không đi theo đường đã học nhưng kiến thức vẫn ở đó. Người ta làm farm thì cần có người, hoặc là bỏ tiền ra mướn người làm, nhưng tất cả em làm được hết, design, set up mọi thứ. Thành ra chuyện học của mình cũng không uổng.” Người đang thay ông bà Chín cáng đáng công việc ngoài vườn phân tích.
Thật vậy, nhìn những dãy nhà kho do chính tay “kiến trúc sư” Thắng thiết kế và xây cất, mới biết qua 14 năm lều chõng quả không uổng phí tí nào.
Trúc Mai, người chị lớn, trong lúc vừa chuẩn bị thức ăn cho đứa con trai trạc 5 tuổi, cũng hòa vào câu chuyện, “Làm ở đây suốt cả 7-8 tháng liền không có lấy một ngày Thứ Bảy, Chủ Nhật đâu, từ sáng đến tối, lúc nào cũng tấp nập khách khứa, không ai rảnh, thì làm sao có đứa nào nghỉ được.”
“Nhà này giờ không ai có ý định đi làm ở ngoài hết. Mỗi năm từ Tháng Mười đến Tháng Ba thì còn được nghỉ Chủ nhật hay Thứ Bảy, chứ còn từ Tháng Ba đến Tháng Mười thì cứ 7 ngày một tuần, từ sáng đến chiều. Ba má bắt đầu từ 6 giờ sáng, tụi em thì 8 giờ. Kết thúc khi 6 giờ, có khi 8 giờ, 10 giờ tùy theo hàng nhiều hay ít thì cứ cố gắng làm cho đủ xe cho người ta. Có nhiều khi mấy anh em làm đến 12 giờ luôn. Nhưng được cái là mình làm ở nhà, mình ở tại đây nên cứ ở trong nhà, xe tới thì mang hàng ra thôi.” Trân giải thích thêm lý do vì sao cả nhà cần tề tựu trong công việc chăm sóc và điều hành vựa trái cây này.
Giải trí của Trân cũng khá bình dân, mang đậm chất quê “Khi nào vắng hàng thì em đặt vé bay đi đâu chơi, một tuần là đủ vui rồi, xong trở về làm tiếp. Còn thường ngày chỉ làm xong thì đi ngủ, không bạn bè, không đi club gì hết. Mấy anh em rảnh nữa thì thay phiên nhau bay về Việt Nam chơi. Hết vợ chồng anh đi thì đến em dẫn ba má đi, rồi đến vợ chồng chị em đi.”
“Giải trí của gia đình em chỉ là khi rảnh thì đi ra ngoài đi ăn chung, chứ cuộc sống ở đây thì chỉ có vậy thôi.” Trúc Mai tiếp lời.
Hơn hai mươi năm gia đình bà Chín định cư tại Mỹ, nhưng để tìm ra một chút gì đó là chất Mỹ trong ngôi nhà này là điều rất khó. Ngoại trừ một chuyện khá thú vị mà tôi được Thắng kể “Ba má em trồng bạt ngàn là khổ qua, nhưng cả ba chị em không ai ăn được hết. Đắng lắm!”
Từ cách bày biện, tổ chức gia đình, cho đến chuyện chăm nom bếp núc, cách chung sống, quan tâm nhau, tất cả đều toát lên tố chất Việt Nam thân thiết. Ngay cả các con bà Chín tuy đã trưởng thành, mỗi khi tiêu xài gì cũng điều có thói quen xin phép ba má trước. Đất lề quê thói vẫn còn tồn tại ở trong một gia đình Việt Nam trên đất Mỹ.
Và đó cũng là lý do tôi nhớ hoài khi tôi cùng bà Chín từ vườn bước vào nhà quá giấc ăn trưa, nhìn thấy con trai, bà Chín hỏi, “Con ăn cơm chưa?” Cậu con trai lễ phép, “Dạ thưa má, con ăn rồi” trước khi nói thêm “Giờ con chạy ra vườn coi người ta cắt khổ qua nha má!”

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Không thiếu mà loãng!

Đuổi bệnh nhờ toát mồ hôi

Nước hoa – những điều còn chưa biết