Càng cao danh vọng càng dày… mạch máu!


Kết quả của hàng chục cuộc khảo sát được tiến hành đồng loạt ở nhiều nước châu Âu cho thấy tình trạng căng thẳng tinh thần, tạm dịch từ stress, rõ nét nhất ở người thuộc tuổi trung niên. Trái với dự kiến của các nhà nghiên cứu, nhóm trẻ hơn, như sinh viên mới ra trường, hay nhóm già hơn, như người sắp về hưu, lại ít khi phải đối diện với thực tế phủ phàng của cuộc sống. Ngược lại, số người trong độ tuổi 40 đến 50 là nhóm đối tượng phải sống thường xuyên trong nỗi lo sợ ít khi có dịp bộc bạch, phần lo vì gánh nặng gia đình, phần rầu vì khó khăn trong nghề nghiệp, lại thêm buồn vì khả năng chịu đựng càng lúc càng sút giảm, lại thêm sợ vì trăn trở với tương lai khi mấp mé tuổi về hưu. Tất cả hòa quyện vào nhau thành một áp lực khó lường dưới nhiều thể dạng phức tạp. Càng cao danh vọng càng dày gian nan. Không lạ gì khi số người bị nhồi máu cơ tim với tỷ lệ tử vong rất cao là số đối tượng gần ăn lễ ngũ tuần! Cũng không có gì khó hiểu nếu bệnh viện có dịch vụ thông tim tiếp tục quá tải. Làm sao giảm số bệnh nhân nếu nhiều người hoặc vô tình hoặc cố ý tiếp tay đánh gục con tim của chính mình qua nếp sống khiến mạch máu mau xơ vữa, khiến tế bào sớm lão hóa?!
Không lạ gì khi tổ chức Y Tế Thế Giới (WHO) đã khẳng định stress là mối đe dọa lớn nhất cho sức khỏe cộng đồng trong thế kỷ 21. Cũng theo tổ chức này, 70% các căn bệnh thời đại, từ cao huyết áp cho đến trầm uất, là do ảnh hưởng không nhiều thì ít của stress! Nhiều nhà nghiên cứu đã quả quyết là người sống thường xuyên với stress có nguy cơ bị nhồi máu cơ tim cao gấp 6 lần người không phải chịu áp lực của cuộc đời bể khổ, trong khi thuốc lá chỉ làm tăng xác suất nhiễm bệnh có 2 lần. Gấp 6 lần là chuyện dễ hiểu vì “nạn nhân” của stress hầu như đồng thời là “thủ phạm” thông qua 6 yếu tố đi kèm với stress như bóng với hình. Đó là:
•    Cao huyết áp.
•    Rượu bia.
•    Thuốc lá.
•    Chế độ dinh dưỡng đơn điệu.
•    Thói quen ít vận động.
•    Tình trạng béo phì.
Ngày nào chưa có cách giải quyết các yếu tố vừa kể bằng cách mạnh dạn cắt đứt một mắc xích nào đó thì đối tượng của stress chắc chắn tiếp tục là miếng mồi ngon của đột quỵ, nhồi máu cơ tim, tai biến mạch máu não… Tương tự như vay nợ, có vay ắt có trả. Vấn đề chỉ là làm sao trả góp với lãi suất vừa phải. Theo Edgar Wilhelm, chuyên gia về stress ở đại học Munster, thể dục thể thao là biện pháp cơ bản để trung hòa stress. Đúng nhưng vẫn còn thiếu. Đó là chưa kể đến tác dụng của con dao hai lưỡi nếu lạm dụng thể dục thể thao khiến việc giải trí trở thành một loại stress mới!
Thêm vào đó, trước móng vuốt của hàng loạt chất oxy hóa tràn ngập trong môi trường ô nhiễm, trong rượu bia, thuốc lá, phế phẩm công nghệ, hóa chất nông nghiệp, khói xăng dầu, hóa chất gia dụng… mạch máu nếu không xơ vữa ngay khi gia chủ còn trẻ mới là chuyện lạ!
Nghịch lý hơn nữa là tình trạng già trước tuổi mặc dầu gia chủ đủ ăn đủ mặc! Lý do là vì tế bào muốn dung nạp dưỡng chất cần có sự hiện diện của nhóm hoạt chất có tên là MEN (enzymes). Tuy gọi là men nhưng các chất này không lên men gì hết. Nhiệm vụ trọng yếu của chúng xoay quanh chức năng xúc tác vô số phản ứng sinh hóa và sinh vật lý trong cơ thể. Thiếu men thì cho dù có đủ dưỡng chất cũng gần bằng không vì một lượng lớn các hoạt chất cần thiết cho tiến trình phục hồi của cơ thể hoặc không được triển khai tác dụng như mong muốn, hoặc tệ hơn nữa, trật đường biến dưỡng để rồi sản sinh phế phấm bất lợi cho sức khỏe!
Ngược lại, nhờ có đủ men thuộc nhóm kháng oxy-hóa mà:
•    thực bào và bạch cầu dễ phát hiện bệnh nguyên.
•    mạch máu giữ được tính đàn hồi nên vùng mô lân cận không thiếu dưỡng khí.
•    chất sinh ung thư bị biến thể trước khi kịp triển khai độc tính.
•    cấu trúc tế bào ổn định nên không biến thể thành tế bào ung thư.
•    tổn thương trong nhu mô của các cơ quan giải độc như gan, thận được phục hồi nhanh chóng.
Không lạ gì khi các men như bromalin trong trái thơm, papain trong đu đủ, nattokinase trong đậu lên men… đã từ nhiều thập niên là nhân tố quen thuộc trong phác đồ điều trị bệnh mãn tính, chấn thương thể thao, hậu ung thư…ở các quốc gia coi trọng quan điểm sinh học như Đức, Áo, Nhật…
Kẹt một nổi là cơ thể bắt đầu thiếu men kháng oxy-hóa từ tuổi 40 với tiến độ càng lúc càng nhanh đến độ khi bước vào tuổi thất tuần chỉ còn không đến 10% nếu so với lúc còn xuân xanh. Chính vì thế mà tế bào có khuynh hướng nhanh chân lão hóa từ tuổi trung niên, nhất là khi độc chất như cholesterol, acid uric, creatinin, urê… đã tích lũy trước khi gia chủ chuẩn bị về hưu. Hàng trăm công trình nghiên cứu ở Đức, Áo, Anh… về bệnh Alzheimer trong lãnh vực lão khoa, về chấn thương phần mềm, về sức đề kháng trong bệnh tự miễn… cho thấy men sinh học là đáp án trong cuộc sống với bệnh thời đại chiếm thế thượng phong vì nếp sinh hoạt của con người càng lúc càng đi ngược với qui luật của thiên nhiên.
Cung ứng cho cơ thể đầy đủ dưỡng chất, tạo điều kiện cho cơ thể được giải độc định kỳ là đúng nhưng vẫn chưa đủ để bảo vệ tế bào. Tiếp tế men sinh học để tế bào đừng hụt hơi vì tuy có ăn mà vẫn đói chính là một trong các nguyên tắc cơ bản để tuổi thọ của tế bào ung dung sánh vai với tuổi đời. Đó cũng là lý do tại sao chuyên gia ngành dinh dưỡng đồng thanh tán dương thói quen ngày 5 lần dùng rau quả tươi như biện pháp phòng bệnh. Đáng tiếc cho người chưa bệnh ở xứ mình khi rau quả tươi quanh năm không hề thiếu! Nhiều lần trong ngày nhắm nháp chút trái cây liệu có khó lắm không? Khó hơn nhiều là làm sao thuyết phục nông dân đừng bón cây theo kiểu “không độc không dùng”, làm sao cổ động người bán hàng đừng tham lợi đến độ đánh bóng rau trái bằng hóa chất!
Muốn nhẹ gánh trong lòng chỉ có cách “quẳng gánh lo đi mà vui sống” theo lời khuyên của Dale Carnegie. Kẹt là nói bao giờ cũng dễ hơn làm. Khổ hơn nữa stress nào có trên trời rơi xuống. Trong đa số trường hợp quả thật khó phân biệt, ai là thủ phạm, ai là nạn nhân?!
Theo BS Lương Lễ Hoàng

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Không thiếu mà loãng!

Đuổi bệnh nhờ toát mồ hôi

Nước hoa – những điều còn chưa biết