Khi đời là những chuyện khó hiểu
![]() |
| (Hình minh họa: Trần Triết) |
1.
Người ta nhờ cô viết hồi ký, cho hai vợ chồng già, đã đi qua thời khốn khó, giờ con cái đã là bác sĩ, kỹ sư. Cũng cần chút gì lưu lại cho hậu thế. Ông một cuốn. Bà một cuốn.
Phỏng chừng thời gian bỏ ra để phỏng vấn, viết mỗi quyền dày cả mấy trăm trang, phải mất 5 tháng. Cô ra giá $5,000/quyển. Tiền công đó không thể nói là cao cho một người bán chữ, nếu không muốn nói là rẻ.
Hai vợ chồng chê mắc. Thôi thì viết chung một quyển, cho cả hai người. Họ ra giá $6,000.
Suốt mấy tháng trời, cô lặn lội tới lui để nghe câu chuyện của họ, để viết, để sửa.
Lúc đầu, họ muốn người kể lại hồi ký xưng "con" - đứa con bác sĩ kể lại câu chuyện đời của bố mẹ.
Bản thảo xong. Họ đổi ý, thôi, để người kể là "tôi" - tôi kể chuyện đời tôi. Ông kể chuyện đời ông. Bà kể chuyện đời bà, ai cũng xưng "tôi."
Bản sửa xong. Thôi, sửa lại, để ông kể chuyện bà. Thế lại phải sửa cái "tôi bà" thành "nhà tôi."
Cô chìu hết mức.
Lúc còn chừng một tháng nữa hoàn tất tác phẩm, họ đưa cô $2,000.
Đến lúc cô giao quyển hồi ký hoàn chỉnh, không còn phải chỉnh trang điều gì. Họ lẳng lặng cầm. Cô lại không có thói quen hỏi tiền, dù là tiền công sức của mình.
Năm tháng sau, ông già gọi điện, "Cô đưa cho tôi số an sinh xã hội của cô."
"Chi vậy bác?" cô rụt rè hỏi.
"Thì khi ký check trả tiền cho cô tôi phải lấy số an sinh xã hội của cô chứ."
Cô ngập ngừng, suy nghĩ. Ủa, chuyện này xưa giờ cô chưa nghe. "Để cháu nghĩ lại."
Thế là họ cho cô tha hồ nghĩ, khỏi phải trả tiền.
Đến trước Tết một tháng, con gái bác sĩ giàu nứt của họ, nghe câu chuyện, la làng, "Ồ, sao kỳ vậy. Để em nói ba em trả tiền cho chị."
Ngày gần cận Tết, cô cứ trông mong theo tâm lý người Việt, nợ nần gì cũng thanh toán cho xong. Cô con gái cũng giàu.
Vậy mà. Không có gì hết.
Thôi bỏ.
2.
Cuối năm, phòng tổ chức liên hoan. Tiệc buffet ở nhà hàng. Mọi người được dẫn theo vợ/chồng và con cái.
Tiệc mời lúc 5 giờ 30.
Cô bước vào nhìn thấy nhiều người lạ. Cô hỏi nhỏ trưởng phòng, "Mấy người này là ai vậy?"
Này là vợ chồng chị của anh A, này là 2 cháu anh A. Vợ con anh A thì ngồi sát ảnh.
Kia là sui gia nhà chú B. Kế nữa là vợ chồng con trai và con gái của chú ấy. Còn đây là cháu nội ngoại của chú...
Cô kinh ngạc, "Ồ, thì ra ý nghĩa chữ "vợ/chồng và con cái" hồi đó giờ cô nghĩ sai rồi!
Gần 8 giờ. Trưởng phòng rụt rịch chuẩn bị tính tiền.
Anh A chạy tới, "Còn một thằng con tôi chưa tới. Nó đang trên đường tới."
Sếp rất tử tế, không sao, cứ để cháu tới ăn.
15 nữa. Sếp kêu người tính tiền.
Anh A nhìn thấy, "Thằng con tôi sắp tới rồi."
"Tôi trả luôn tiền cho con anh rồi. Tôi phải về trước." Trưởng phòng nhã nhặn.
Anh A an lòng trở về tiếp tục chuyện trò cùng vợ, con và gia đình anh chị mình.
3.
Chị bảo chị không thích ăn bánh ngọt. Và chị cần phải kiêng ăn, mọi thứ.
Bạn cùng phòng mang khay bánh Donuts vào mời mọi người.
Chị đến ngay khay bánh, lấy liền hai cái cho vào túi giấy. Ghi tên chị lên đó. Vậy là bánh có chủ. Không sợ mất phần.
Chiều tan sở, chị ra về, nhìn gói bánh ghi tên mình, chị bảo “Thôi, không mang về, không thích bánh này.”
Chị hỏi đồng nghiệp xung quanh có ai muốn ăn Donuts nữa không? Không ai lên tiếng. Chị ném vào sọt rác.
Mỗi khi đám bạn mời chị đi ăn, chị kêu phần to nhất, luôn luôn.
“Ăn hết không?” Cô hỏi
Hết hay không không thành vấn đề. Người ta kêu tô lớn được thì mình cũng phải kêu tô lớn được! Tô lớn nhiều thịt hơn, đắt tiền hơn. Chị nói và như bao lần, chị chỉ ăn nổi một nửa. Nửa còn lại bỏ.
Cô ngẩn ngơ không hiểu.
4.
Mang những chuyện khó hiểu trên kể với người bạn già. Bạn già bảo: Con người luôn là khó hiểu. Nhìn vào những điều khó hiểu để khóc, cười, nhăn nhó, suy tư. Thì đó là mình còn đang sống.
Ngọc Lan

Nhận xét
Đăng nhận xét